Khi cờ Việt Nam lên mạng

Trên blog này có lần tôi comment cho một bạn trẻ, rằng, anh học được ở blog em nhiều điều. Bạn trẻ ấy tỏ ra ngại ngùng khi nghe vậy. Nhưng tôi nói từ đáy lòng. Lại có lần tôi chat cho một bạn trẻ đang là du học sinh ở Thụy Điển rằng, lúc đầu do dốt về blog, anh thấy mấy cái “title” không hiển thị tiếng Việt nên viết tít bằng tiếng Anh, riết thành thói quen vui vui chứ không dám “múa rìu qua mắt thợ”, có gì em góp ý dùm.

Sáng nay, 30/4, tôi thay avatar bằng lá cờ đỏ sao vàng hưởng ứng lời kêu gọi của một bạn trẻ (và đã cám ơn bạn ấy).

Chuyện thay avatar bằng cờ Tổ quốc là một sáng kiến từ năm ngoái, không biết xuất phát từ bạn nào. Những lời bình luận và những tình cảm của chúng ta trước hình ảnh rừng cờ Tổ quốc “tung bay” trong nhiều friends list của cộng đồng bloggers – đặc biệt các bạn đang là du học sinh Việt Nam ở nước ngoài – cũng đã có.

Điều tôi muốn nói là, chính các bạn đã giúp chúng tôi tin rằng, những lo ngại về một thế hệ trẻ “tân tiến”, những đám chatters, bloggers chỉ biết thế giới ảo… là không có cơ sở. Nếu quê hương là chùm khế ngọt, là đường đi học; Tổ quốc là những dòng sông cụ thể, thì chính hành vi nhỏ này của các bạn lại có một ý nghĩa lớn: Yêu nước ngày nay là làm đẹp, làm giàu, làm rạng danh đất nước! Các bạn đã cùng nhóm lên những ngọn lửa để thành đống lửa lớn: lửa của sức mạnh tinh thần – truyền thống!

Lại xin được nói lên một điều đã cũ: tôi cảm ơn các bạn, tôi học hỏi ở các bạn rất nhiều!

Advertisements

GIẢI PHÁP CÔNG NGHỆ e-ORDER

 

KHI Ý TƯỞNG GẶP ĐƯỢC “BÀ ĐỠ” 

 

 

 

 

Từ câu chuyện “tự ái dân tộc” của một ông chủ quán 

 

“Cuối năm rồi đọc trên báo, thấy bên Thái Lan, có một nhà hàng phục vụ nhanh đến mức chỉ 2 phút sau khi khách yêu cầu thực đơn là món ăn được mang ra. Không biết họ làm thế nào mà nhanh thế khi có hàng trăm lượt khách vào giờ cao điểm. Mình cũng đang đau đầu về chuyện quán cà phê – cơm văn phòng của mình: Đội ngũ phục vụ quán rất tận tình nhưng so ra thì vẫn chưa thể vượt qua được con số 7 phút, có khi trên 15 phút vào giờ cao điểm… Vì quán rộng quá và khách thì yêu cầu đa dạng lắm làm sao có thể phục vụ nhanh đặc biệt với những món cần chế biến tỉ mỉ. Đọc cái tin đó trên báo, thấy “tự ái dân tộc” nổi lên, mình nghĩ ngay rằng phải tìm hiểu để có một giải pháp tốt hơn cho quán…”. Đó là những tâm sự của anh Hà Duy Thiện, giám đốc Cty dịch vụ văn hóa Cội Nguồn, chủ quán cà phê Cội Nguồn nổi tiếng ở Biên Hòa. 

 

Nếu trang bị bộ đàm cho đội ngũ nhân viên, có lẽ thời gian từ lúc khách đặt hàng tới lúc chế biến và mang ra cho khách sẽ cải thiện. Nhưng bộ đàm sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến âm thanh trong quán. Mình đi taxi nghe bộ đàm đã mệt nói chi quán cà phê, khách cần yên tĩnh, thưởng thức nhạc. Mặt khác bộ phận chế biến và kế toán khi cùng một lúc nghe nhiều thông tin bằng giọng nói cũng khó xử lý. Đó là chưa kể việc trang bị bộ đàm phải xin phép và số tiền đầu tư cũng không nhỏ”. Anh trăn trở nhiều ngày về một phương cách “nối mạng” giữa nhân viên phục vụ bàn và nhân viên khu vực chế biến, kế toán, thu ngân. Có một người bạn ở nước ngoài về, anh tranh thủ hỏi và được biết: Những nhà hàng lớn bên Tây thường có hệ thống thiết bị để phục vụ khách hàng nhanh và tự động nhưng hệ thống này đắt tiền lắm. Rồi anh lại nghĩ: Vì sao mình không tận dụng hệ thống internet không dây của quán mình? Nhưng chẳng lẽ phải đặt các máy tính xách tay ở các khu vực khác nhau của quán cho nhân viên để xử lý thông tin?  

 

 

Giám đốc Hà Duy Thiện (ảnh chụp tại Đại Nam quốc tự)

Hàng loạt câu hỏi của anh đã có lối ra khi anh gặp một khách hàng: KS. Huỳnh Cao Tuấn – Phó Giám đốc Trung tâm Thông tin tư liệu – Trường Đại học dân lập Lạc Hồng (Đồng Nai).

và câu chuyện bực mình của một kỹ sư IT

Có khi nào đi vào một nhà hàng, một quán cà phê, bạn đã gặp sự bực bội vì phải chờ quá lâu? Có khi nào bạn kêu một ly cà phê đá nhưng nhân viên lại mang lộn ra một ly cam vắt vì lầm bàn gọi? Đôi lần gặp phải những tình huống như thế, KS. Huỳnh Cao Tuấn suy nghĩ, chủ quán không bao giờ muốn sự cố ấy xảy ra nhưng chắc họ chưa tìm một giải pháp khắc phục tốt. Bài toán đặt ra ở đây là vấn đề thời gian và sự chính xác trong các thông tin nhằm “khớp lệnh” từ khách hàng đến người chế biến, người thanh toán v.v… trong những quán ăn, nhà hàng lớn vốn chia nhiều khu vực, nhiều tầng lầu với nhiều nhu cầu ăn uống khác nhau…

 

KS. Huỳnh Cao Tuấn giới thiệu e-Order tại lễ nghiệm thu

Cà phê Cội Nguồn là được xem là quán đẹp và phục vụ tốt nhất ở Biên Hòa. Nhưng vì quán rộng quá nên gặp khó khăn trong việc giải quyết bài toán “tốc độ phục vụ” là chuyện dễ hiểu, Tuấn nghĩ thế khi vài lần vào đây. Cội Nguồn có wifi mạnh và phủ sóng tốt trên diện tích gần 2000 m2 do có nhiều access point, vì sao không tận dụng tài nguyên internet trong việc “nối mạng” thông tin khách yêu cầu, khách tính tiền với các bộ phận chế biến, thanh toán, tổng hợp báo cáo trong một quy trình tự động? Giải pháp cho vấn đề này cụ thể ra sao cho thực sự phù hợp với đặc điểm của một nhà hàng, quán ăn Việt Nam, điều kiện thiết bị hiện có ở Việt Nam?

Lục lọi trên net và trao đổi với bạn bè, KS Tuấn phát hiện rằng đã có nhiều người có ý nghĩ giống mình, và cũng đã có những giải pháp ở nhiều nhà hàng sang trọng trên thế giới nhưng chi phí cho các hệ thống này hàng trăm ngàn USD, đặc biệt là trang thiết bị chuyên dụng. Tuấn nghĩ, điện thoại di động hiện nay có khả năng duyệt web, wap. Di động chăng? Nhưng không phải dòng máy nào cũng làm tốt chức năng này vì bài toán anh hình d
ung không đơn giản. Vì sao không là các loại thiết bị PDA như O2? Tuấn muốn reo lên “
Eureka!” như Archimedes tìm ra sức đẩy của nước: Có thể nối một máy chủ của quán với các máy con là các thiết bị cầm tay dạng Pocket PC! Vấn đề còn lại là giải quyết bài toán công nghệ: phần mềm và các giải pháp phần cứng khác cho phù hợp.

Ngay sau đó, Tuấn đã trình bày ý tưởng này (mà anh đặt tên là e-Order) cho chủ quán Cội Nguồn. Ông chủ Hà Duy Thiện đã chấp nhận sau khi đặt nhiều câu hỏi phản biện và cân nhắc khả năng đầu tư trang bị phần cứng cũng như lập trình.

 

e-Order, một giải pháp sáng tạo:

Cuộc gặp gỡ giữa hai con người năng động ấy đã dẫn đến sự ra đời của một quá trình sáng tạo mang tên e-Order. E-order là giải pháp xử lý tự động và giảm chi phí cho các quy trình đặt hàng, chế biến món ăn thức uống, tính tiền, báo cáo, phân tích doanh thu cho nhà hàng, quán cà phê có quy mô lớn. Với eOrder, quy trình đặt hàng, tính tiền, chế biến… được tiết kiệm chi phí, thời gian và tăng độ an toàn, chính xác. Bởi thời gian di chuyển của nhân viên (ở các quán rộng) giảm hơn 50%, tốc độ tính tiền, ghi order và chế biến món ăn, thức uống nhanh hơn 50%, thu ngân được “giảm tải”… Nói một cách cụ thể: Nếu trong một nhà hàng, hay quán cà phê thông thường, khi khách hàng đến yêu cầu món ăn thức uống, nhân viên sẽ dùng giấy để ghi, sau đó mang vào quày chế biến, đơn đặt hàng này được mang về bộ phận thu ngân – kế toán v.v… thì với e-Order, nhân viên sẽ dùng thiết bị cầm tay PocketPC để ghi yêu cầu của khách hàng (ghi tự động bằng vài cú click trên màn hình vì các món ăn, thức uống luôn được cập nhật trong phần mềm). Dữ liệu đó sẽ được chuyển về máy tính chủ thông qua mạng không dây. Nhân viên thu ngân (cashier) không cần nhập yêu cầu đặt hàng của khách vào máy tính, giảm tải và tiết kiệm được 80% thời gian, tăng tốc độ phục vụ cho khách lên gấp 2 lần. Khi món ăn, thức uống nào đó đã hết hoặc ngày hôm đó không có, chỉ cần nhìn trên thiết bị cầm tay, nhân viên sẽ biết và báo ngay cho khách hàng nếu họ yêu cầu, tránh được tình trạng khi đã ghi phiếu rồi vào quày một lúc mới ra thông báo lại. Những yêu cầu riêng của khách (ví dụ: cam vắt nhiều đường, cà phê sữa ít đá, bún bò Huế không cay v.v…) cũng được ghi chú ngay tại chỗ và thông tin sẽ được chuyển vào cho bộ phận chế biến một cách tự động chỉ sau vài cú click trên PocketPC. Tại đây, các nhân viên chế biến chỉ việc theo dõi thứ tự các món, các bàn… theo khu vực chế biến một cách thứ tự trên màn hình và thực hiện, tránh thiếu sót, nhầm lẫn.

E-Order còn cung cấp giải pháp cho quy trình tính tiền nhanh: Khi khách gọi tính tiền, nhân viên chạy bàn nhìn vào PocketPC báo khách hàng biết tổng số tiền phải trả và sau đó nhận tiền từ khách hàng. Số tiền nhận (thường là tiền chẵn) được nhập ngay vào PocketPC, ngay sau đó, họ có thể di chuyển đến máy in (của thu ngân) để lấy hoá đơn và tiền thối (nếu có) đưa ra cho khách. Quy trình này rất nhanh vì khi nhân viên phục vụ nhấn nút tính tiền trên thiết bị cầm tay thì hoá đơn sẽ được in ra trong quày thu ngân. Nhân viên thu ngân nhìn vào hoá đơn sẽ biết cần phải thối bao nhiêu tiền để chuẩn bị trước. Khi nhân viên phục vụ đem tiền vào thì thu ngân đưa hóa đơn và tiền thối để đem ra cho khách.

E-order cũng giải quyết khá dễ dàng việc khách hàng đổi bàn, ghép bàn, đổi món ăn, thức uống (gần như tức thời cho khách hàng với vài thao tác gọn trên PocketPC mà không cần phải vào quầy để thông báo lại cho bộ phận chế biến hay kế toán)

Hệ thống cũng cho phép quản lý khách hàng bằng thẻ từ (thẻ VIP do quán cung cấp), cho phép chủ quán quyết định giảm giá phụ thu đối với những khu vực đặc biệt, những ngày, giờ đặc biệt (ví dụ ngày đó có phục vụ ca nhạc, ngày Tết, lễ v.v…) một cách linh động và giảm thiểu tình trạng gian lận của nhân viên.

Chưa hết, e-Order còn cho phép doanh nghiệp có thể kết xuất các báo cáo số liệu có ý nghĩa nhằm có những điều chỉnh kịp thời trong kinh doanh ngành hàng ăn uống. Món ăn thức uống nào được ưa chuộng, thời điểm (giờ, ngày) nào doanh thu cao v.v… Trong tương lai, e-Order còn có khả năng phát triển thêm để cho phép ông chủ có thể quản lý chuỗi nhà hàng quán cà phê từ xa để có thể có những chỉ đạo thích hợp… Hoặc sẽ có module quản lý định lượng nguyên vật liệu và công thức chế biến (chỉ cần nhập công thức của món ăn, thức uống, định lượng cho từng thành phần và số lượng nguyên vật liệu hiện có vào hệ thống rồi cuối ngày, cuối tuần hoặc cuối tháng hệ thống sẽ cho báo cáo số lượng nguyên liệu sử dụng và báo cáo nguyên vật liệu tồn kho)

Khi ý tưởng gặp bà đỡ

Sẽ còn nhiều điều có thể giới thiệu cho các bạn về sản phẩm sáng tạo này, kể cả việc phân tích các module phần mềm, nhưng đó không phải là vấn đề mà bài báo này muốn nhấn mạnh. Về góc độ công nghệ thông tin, e-Order không phải là phần mềm lớn hay quá phức tạp về mặt giải thuật, bởi nó dựa trên thành tựu công nghệ về cơ sở dữ liệu tích hợp trong web. Nhưng thành công của kỹ sư trẻ Huỳnh Cao Tuấn và nhóm cộng sự là tìm ra giải pháp công nghệ hợp lý để giảm chi phí đầu tư thiết bị.

Nỗ lực tìm tòi của anh Tuấn là đáng trân trọng nhưng sự gặp gỡ giữa ý tưởng của anh và một nhà doanh nghiệp say mê ứng dụng công nghệ, dám mạnh dạn đầu tư – anh Hà Duy Thiện – lại càng đáng quý hơn. Bởi trong thực tế, nhiều ý tưởng táo bạo của các bạn học sinh sinh viên Việt Nam lâu nay đã trở nên lãng phí vì không có “đầu ra”. Những người như anh Thiện mới chính là bà đỡ cho những tài hoa trẻ. Hơn 100 triệu đồng anh bỏ ra để đầu tư cho hệ thống này là khoản tiền lớn nhưng cái được trong chuyện đầu tư đó, chính là sự đầu tư cho những quá trình sáng tạo, nâng cánh cho những ước mơ khoa học.

Hôm nay, nếu bạn đến quán Cội Nguồn, khi trông thấy nhân viên phục vụ dùng O2, đừng nghĩ họ “chảnh” vì thiết bị đó của chủ quán, họ sẽ bàn giao cho nhân viên ca trực sau; hoặc sau khi bạn kêu món ăn thức uống, thấy họ cứ ngơ ra không đi vào quầy để báo, đừng tưởng họ lơ là… bởi vì chỉ sau đó mấy phút, bạn đã được phục vụ cũng như bạn sẽ ngạc nhiên khi nhận tiền thối và hóa đơn gần như ngay tức thì sau khi bạn tính tiền tại bàn… Câu chuyện về giải pháp đó là một quá trình thử và sai nhiều tháng của những con người năng động mà bài báo này không nói hết được.

 

 

CU HUYEN’S BLOG

Trên blog này, trước đây, tôi có post lên một bài của người thân, góp bàn về đề tài chung thủy. Bài viết ấy có những chi tiết làm cho một số người khó chịu. Khi nhận những tin nhắn, điện thoại của bạn bè chung quanh nội dung bài viết đó, để tránh ồn ào, theo đề nghị của tác giả, tôi đã gỡ bài viết ấy xuống. Nhưng vì hiện nay lại thấy có nhiều thông tin thắc mắc, thậm chí có bạn còn gửi mail chê trách tôi vì sao lại gỡ entry đó ra… cũng được phép tác giả, xin mời các vị quan tâm, nếu cần đọc bài đó (và nhiều bài liên quan) thì hãy vào blog của CÙ THỊ THANH HUYỀN bằng cách bấm vào đây

Thành thật xin lỗi bạn bè vì sự cố hơi riêng tư này. Chúng ta đang dần hoàn thiện một nền truyền thông xã hội, xây dựng một xã hội truyền thông. Đó là quá trình phát triển, quá trình dân chủ hóa và sự phát triển ấy vẫn kế thừa những nguyên tắc báo chí – truyền thông, nguyên tắc đạo đức kinh điển. Quyền đuợc nói thật ngày càng tôn trọng. Sự ra đời của quyền được nói thật cũng đồng nghĩa với sự tẩy chay ngày càng nhiều hơn quyền bưng bít thông tin, quyền nói khoác lác, huênh hoang… Hãy góp phần đưa thành tựu văn hóa của nhân loại (mà webblog là một sản phẩm như thế) đi vào đời sống và phục vụ những mục đích tốt đẹp của mọi người.

SAO MÁY TÍNH NÓ NGU THẾ NHỈ?

 

Lần đầu tiên tiếp xúc với Winword 2.0 – phần mềm soạn thảo văn bản của Microsoft – cách nay hơn 15 năm, thế hệ chúng tôi vô cùng kinh ngạc. Cả các kỹ sư IT nhiều thế hệ sau này khó có thể hình dung được sự kinh ngạc đó. Bởi thời bấy giờ máy tính cả tỉnh đếm trên đầu ngón tay. Trước đó, việc soạn thảo văn bản tiếng Việt phải sử dụng các phần mềm chạy trên nền DOS, font VNI-DOS ma trận điểm (cũng bold, italic, normal), xài máy tính XT, máy in kim, nhìn cũng rất sang, nhiều khi lót giấy carbon in nhiều bản… nhưng so với word chạy trên nền windows, máy AT386, máy in laser thì nó lạc hậu… cả thế kỷ. Tương tự như thế, so với các bộ office đời mới bây giờ thì Word thời đó lạc hậu nhiều. Lần đầu tiếp xúc, tôi khoái nhất các là chức năng AutoCorrect, Replace, Vẽ hình… Chuyện khai thác Word cũng có nhiều cái tổ trác do những ngày đầu còn chập chững làm quen với cái soft “vĩ đại” này. Entry hôm nay không nói chuyện ứng dụng IT mà là chuyện vui, chuyện tai nạn nghề nghiệp từ Word…

 

Có lần tiến sĩ Huỳnh Văn Tới (lúc ấy là Phó Giám đốc Sở VHTT) giao tôi nhập tin, dàn trang và in nhũ một tài liệu nghiên cứu văn hóa dân gian Đồng Nai (của nhiều tác giả). Khi đọc lại trên máy tính (trước đó anh đã biên tập bản thảo) anh Tới nói: “Em sửa lại mấy chữ, nó không sai, nhưng trước đó, anh tôn trọng tác giả để nguyên giờ thấy không hợp lý. Cụ thể là không nên nói “người Tàu” mà phải nói là “người Hoa”, nên thống nhất cách viết “cù lao Phố” (một cái cù lao tên là Phố) hay “Cù Lao Phố” (viết hoa hết vì đây là một địa danh) v.v…

“Nhanh thôi anh ơi, máy tính sửa tự động được!”. “Thế à?” –  anh Tới tròn mắt nghi ngờ. Tôi bèn “biểu diễn”: Crt – H! Tìm tất cả Tàu đổi thành Hoa. Replace All. “Xong rồi anh”, “máy thống kê có 52 trường hợp và đã đổi”…

Sau đó, tôi quyết định in. Cũng bấm một lệnh và cứ thế để máy laser chạy, gần đến trang cuối cùng của cái tài liệu cả 100 trang A4, tôi cầm một trang lên coi mới giật mình. Kiểm tra lại một số trang khác càng tá hỏa:

“thịt kho tàu” thành “thịt kho Hoa”

“kênh Tàu Hũ” thành “kênh Hoa Hũ”

“tàu thuyền” thành “Hoa thuyền”

“mực tàu” thành “mực Hoa”

“Các tàu buôn của người Bồ Đào Nha” thành “Các Hoa buôn của người Bồ Đào Nha”

Ôi, sao mà “Tàu” nhiều thế: mũi tàu, tàu giặc, tàu lá chuối… Tiếc đứt ruột một mớ giấy can và mực in!

Và sao máy tính nó ngu thế nhỉ?

(Còn một chuyện nữa, đợi entry mai sẽ hầu tiếp quý vị)

VỀ TRÒ CHƠI TRUYỀN HÌNH “ƯỚC MƠ CỦA TÔI”

 

Phiên bản mới của phụ nữ thế kỷ 21 có một sức hút lớn với khán giả, nhất là khán giả có học một chút.

Truyền hình thực tế (reality TV) đang là xu thế chung của truyền hình thế giới. Bởi khán giả truyền hình ngày nay đã ngán cái sự lắp ghép, cắt xén chủ quan để tạo ra những tác phẩm báo hình tròn trịa, hoàn chỉnh, ngược lại, họ thích xem đời sống thật nó là thế, dù vụng về khoai sắn, dù chất lượng hình ảnh, góc máy không chuẩn… Nhưng việc sao chép các format chương trình của nước ngoài vào đời sống truyền hình Việt Nam cũng không dễ dàng do sự khác biệt về văn hóa. HTV đã từng bị phản ứng dữ dội với “Vui là chính”.

“Ước mơ của tôi” là một nỗ lực “Việt Nam hóa” một dạng chương trình truyền hình thực tế rất thành công. Đó là điều đáng trân trọng. Thể lệ và nội dung của cuộc thi, cuộc chơi đã thiên về việc tôn vinh vẻ đẹp trí tuệ và khả năng giao tiếp của thí sinh. Và vì thế, gameshow này đã có một màu sắc hoàn toàn khác với những cuộc thi dành cho phụ nữ trẻ vẫn thấy từ trước đến nay.

Tuy vậy, người viết vẫn nghĩ, dù các thí sinh đang thi với nhau, nhưng “ước mơ của tôi”, trước hết vẫn là một sân chơi, một gameshow, vì thế, chương trình không nên tạo sự căng thẳng, sự khó chịu cho khán giả và cho cả ngươì chơi. Các thí sinh cần được tôn trọng thực sự – và cần được tạo tâm lý thoải mái để có thể hiện hết khả năng cũng như cá tính của mình. Hơn nữa, khi trình bày bản thân mình trước hàng triệu khán giả, các thí sinh đã phải chiụ sức ép nhiều, không nên để các thí sinh phải chịu sức ép thêm từ cách thức nhận xét của BGK.

Ở đây tôi muốn nói đến vai trò rất quan trọng của ban giám khảo.

Tôi nhận thấy, các thí sinh là những người học các ngành hết sức khác nhau và không phải đã thông hiểu cặn kẽ hoạt động kinh doanh. Hơn thế mỗi chương trình lại đặt các thí trước những mặt hàng – dịch vụ khác nhau, khó khăn của các em là rất lớn. Các em cũng còn rất trẻ, đang ở độ tuổi còn phải điều chỉnh rất nhiều để trở nên chuyên nghiệp. Vì thế BGK cần là những ngươì giúp các em lớn dần lên bằng “sự chỉ ra những điều các em cần trau dồi, bồi đắp” chứ không phải chỉ ra những “khuyết điểm của thí sinh”. Việc nhận xét kỹ từng thí sinh là rất cần thiết nhưng phải hết sức tế nhị. Vì sau cuộc thi các thí sinh vẫn sống trong cộng đồng, vẫn học tập, làm việc, và phải vươn lên. Mục đích của cuộc thi chắc chắn cũng nhắm vao việc giúp các thí sinh hoàn thiện mình hơn để thành công trong cuộc sống sau này. Vì thế các thí sinh cần và có quyền được yêu cầu chương trình tạo một hình ảnh tốt cho mình chứ không phải ngược lại, dù các bạn là ngươì bị loại.

Một điểm nữa, là trò chơi truyền hình nhưng chương trình quá thiếu tiếng cười lại quá thừa sự căng thẳng. Trong nhiều chương trình, nhận xét của một vị giám khảo nữ thường mang lại cảm giác thí sinh bị truy hỏi, nét mặt và nội dung câu hỏi thường thể hiện sự nghiêm khắc quá mức cần thiết ở một gameshow. Tôi nghĩ, ngay cả trong trường hợp một giáo viên truy hỏi học sinh hoặc một ông sếp hỏi nhân viên theo kiểu đó cũng là khó chấp nhận! Cách thức công bố người bị loại của MC (cũng là người biên tập) cũng tương tự. Tạo ra sự hồi hộp cho khán giả truyền hình là cần thiết, song không vì thế mà tạo ra sự căng thẳng (đôi lúc có chút “bất nhẫn”) đối với thí sinh!

Tất cả những điều đó vẫn có thể điều chỉnh, một sự điều chỉnh cho phù hợp hơn với văn hóa Việt, ứng xử Việt.

 

TAO ĐÂY CHỨ AI!

1/ Xếp lớn đang ở xa. Buổi làm việc với đối tác diễn ra trôi chảy, chỉ còn một chuyện cuối là mở tài liệu trên laptop để in ra cho đối tác xem xét. Xếp loay hoay: quên mất password rồi! Di động reng lên mấy tiếng thì đầu dây bên công ty nhà, cậu trợ lý nhanh nhảu: “Dạ em nghe đây anh Hai!”. “Quên mất password, chẳng mở được file. Đọc lại pass cho anh Hai!”.

– Dạ, “Quên rồi”!

– Cái gì?

– Dạ “quên rồi”!

– Mày đặt pass mà mày quên, làm ăn như thế tao đuổi việc, nhớ ra được chưa?

– Dạ thì em nói password là “quên rồi”!

(Dập máy)

Xếp đang toát mồ hôi và tẽn tò với đối tác thì điện thoại rung lên.

– Mày nhớ ra rồi à?

– Em vừa thử lại. Password đúng là “quên rồi”!

– Mày chọc giận tao hả?

– Xếp bình tĩnh, password em đặt là quenroi. Xếp cứ gõ q – u – e….

 

2/ Lần đó tôi đi công tác xa, một buổi trưa, bỗng nhận được tin nhắn. Số điện thoại không lưu trong danh bạ nên chẳng biết của ai. Nội dung tin: DUOC TIN BA XA TU MAT DOT NGOT, MINH THANH THAT CHIA BUON. Tôi nghiệm nhanh các phương án “giải mật” cái SMS, chỉ có một phương án hợp lý nhất: “Được tin bà xã Tú mất đột ngột, mình thành thật chia buồn”. Bà xã? Mình mới gọi điện đêm hôm qua mà. Hay là… Tôi chợt nghĩ đến tai nạn giao thông vốn bình quân 10 vụ/ngày ở Đồng Nai không chịu giảm. Phản xạ đầu tiên, điện về số máy vợ. “Em đây!”. “À, em còn… Anh bấm lộn, em làm việc tiếp đi!”

Tôi nhắn lại cho số máy đã gửi cái tin ấy đại ý: Chắc bạn lộn số rồi, vợ tôi bình thường. Ngay sau đó, tôi nhận được cuộc gọi giải thích: Anh Trí đây, anh nhắn cho ông bạn là Phan Văn Tư, lộn qua số Phan Văn Tú…

3/ Cách nay 20 năm, mỗi cơ quan thường chỉ có 1 số điện thoại bàn. Kênh liên lạc ở các cơ quan báo chí thường có một người trực để xử lý. Chuyện xảy ra ở báo Đồng Nai.

Một buổi chiều thứ bảy, đồng chí Năm Quang – Trưởng ban Tuyên giáo – gọi đến tòa soạn:

+ Alô! Báo Đồng Nai phải không?

+ Đúng rồi!

+ Ai ở đầu dây vậy?

+ Dạ, Tao đây!

+ Tao là ai?

+ Tao đây mà!

+ Năm Quang đây! Có chuyện gấp! Anh là ai vậy?

+ Tao!

+ Tao là thằng nào?

+ Tao là Tao đây!

+ Cho tôi gặp Tổng Biên tập ngay!

 

Chuyện sau đó tưởng sẽ ầm ĩ nhưng lại thành tếu táo khi ông Năm Quang hiểu ra: Người trả lời điện thoại hôm thứ bảy đó là anh bảo vệ mới chuyển về tên là Nguyễn Văn Tao.

 

Ảnh chỉ có tính chất trang trí (Ruốc lúc 2 tuổi)

CẦU NÀO DÀI NHẤT?

Chat với Hai Lúa Vĩnh Long

nguoidongnai (4/18/2007 9:43:28 AM): Chuyến thăm “miền Đông gian lao mà anh dũng” vừa rồi có nhiều ấn tượng không?

hailuavinhlong (4/18/2007 9:44:08 AM): Công nhận Biên Hòa của ông có hai cây cầu đẹp. Hèn chi bao nhiêu thế hệ đã làm thơ về hai cây cầu này.

nguoidongnai (4/18/2007 9:44:11 AM): Ừ! Không biết mấy ông khi đi xa Vĩnh Long có nhớ Mỹ Thuận không chứ tôi đi xa Biên Hòa, khi nhớ về thành phố này thì hình ảnh hai cây cầu luôn gợi lên nhiều nhất.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:45:12 AM): Lãng mạn quá! Đồng ý là đẹp nhưng tui thấy nó lạc hậu quá trời rồi.

nguoidongnai (4/18/2007 9:45:22 AM): Lạc hậu gì. Thì nó vẫn đáp ứng nhu cầu giao thông đấy thôi. Ừ trông thì cổ kính nhưng vẫn xài tốt.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:47:09 AM): Ông có thấy vô lý không khi trong một đô thị hiện đại, một khu công nghiệp nổi tiếng như Biên Hòa của ông lại có một, à mà không phải một, những hai cây cầu ở trong tình trạng cứ xe ô tô bên này qua thì bên kia phải dừng.

nguoidongnai (4/18/2007 9:47:18 AM): Đấy là một cái độc đáo. Dừng lại thì mới có thời gian nhiều mà ngắm sông nước chứ.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:48:44 AM): Tui thì thấy cũng hơi bất tiện. Nhưng làm lại một lúc cả hai cây cầu thì cũng lớn chuyện à nhen!

nguoidongnai (4/18/2007 9:48:59 AM): Đấy là chuyện của tỉnh của quốc gia. Cần thì phải đầu tư thôi chứ lớn nhỏ gì. Hơn hai chục năm trước lúc còn quá trời khó khăn mà mình còn làm được cầu Chương Dương nữa là.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:49:15 AM): Đang nói chuyện địa phương tự nhiên ông trèo ra tận thủ đô. Thủ đô là khác. Địa phương là khác.

nguoidongnai (4/18/2007 9:49:21 AM): Đúng rồi, thủ đô cái gì cũng phải mang tầm quốc gia.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:49:45 AM): Thế ông có thấy cầu Mỹ Thuận bắc qua sông Tiền quê tui, ở tuốt miền Tây, thủ đô gì, mà cũng dài nhất nước đấy.

nguoidongnai (4/18/2007 9:49:58 AM): Ông có lộn không? Cầu dài nhất là cầu Rạch Miễu vừa khởi công, tôi nghe nói là dài gần 3000 mét cơ.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:50:03 AM): Cầu chưa xây xong chưa tính!

nguoidongnai (4/18/2007 9:50:14 AM): Nhưng tôi biết là cầu Mỹ Thuận cũng không phải là cầu dài nhất VN hiện nay.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:50:16 AM): Chính xác mà. Tui đảm bảo mà. Quê tui mà tui không biết à. Cầu Mỹ Thuận dài tới hơn 1500m lận.

nguoidongnai (4/18/2007 9:50:19 AM): Tôi thì tôi nhớ cầu Thăng Long và cầu Long Biên vẫn dài hơn.

hailuavinhlong (4/18/2007 9:50:44 AM): Thôi để tui hỏi các bloggers Bắc Hà vậy: Cho đến nay, cây cầu nào là cầu dài nhất nước ta?

Nhịp Cầu Ghềnh như vầng trăng hẹn ước

Cầu Ghềnh nhìn từ vệ tinh