Trong thực tế tác nghiệp báo chí, nhất là hoạt động điều tra, có nhiều nhà báo đã chọn phương pháp nhập vai, “dấn thân”, đóng vai, cải trang… để thu thập tư liệu, chứng cớ, chất liệu cho tác phẩm. Có nhà báo đã hóa thân trong vai người đi vào đào đãi vàng, có nhà báo phải đóng vai hành khách trên những chuyến xe đường dài để viết về nạn cơm tù, có nhà báo tìm cách để được tham gia một đường dây buôn lậu, một nhóm làm hàng giả, có nhà báo vào vai một người một người tù, hoặc một người đi mua bất động sản v.v…
Nhưng không phải tất cả các tình huống “đóng vai” đều được chấp nhận xét ở góc độ đạo đức nghề nghiệp. Ví dụ: Khi phóng viên đóng vai một tài xế vi phạm luật giao thông đường bộ để “gài” cảnh sát giao thông nhận chung chi mãi lộ…
Dưới đây là ý kiến của một số nhà báo về vấn đề này…
NGUYỄN ĐỨC HIỂN – Tổng thư ký tòa soạn báo Pháp luật TPHCM: “Không thể nhân danh tác nghiệp để thực hiện những hành vi trái pháp luật…”
Pháp luật lẫn đạo đức đều không cho phép nhà báo thu thâp chứng cứ bằng cách chủ động gợi ý hay giăng bẫy để đưa ai đó “vào tròng”. Bởi khi đó, nếu đối tượng bị tội nhận hối lộ thì bản thân nhà báo cũng hoàn thành hành vi gợi ý hối lộ và đưa hối lộ.
Ở báo Pháp Luật THCM, sự “hóa thân” của phóng viên chỉ được dừng lại ở mức cải trang để thâm nhập đời sống, ghi nhận và công bố sự thật hiện tuợng như nó vốn có. Nếu buộc phải đưa tiền theo yêu cầu của đối tượng, phóng viên phải hoãn binh và đưa trước chút tiền trà nước ở mức thấp hơn 500 ngàn (trên 500 ngàn, có thể cấu thành tội đưa hối lộ). Việc đưa tiền phải xin ý kiến của Thư ký Tòa soạn phụ trách tuyến bài, phóng viên không được tự ý
Có trường hợp người dân tố cáo cán bộ vòi tiền, Báo phối hợp luôn với cơ quan công an để bắt quả tang. Khi đó, người tố cáo và phóng viên đều được an toàn vì chủ động tố cáo trước khi hành vi phạm tội diễn ra.
Năm 2002, khi cải trang thành đối tượng nghiện ngập, lang thang, xâm nhập vào trại xã hội để viết phóng sự “tận đáy xã hội”, chúng tôi phát hiện một âm mưu thanh toán nhau và trốn trại tập thể. Dù rất muốn nấn ná để có thêm tư liệu nhưng tôi và các đồng nghiệp đành phải “hiện hình” để tố cáo âm mưu này.
Tôi nghĩ rằng nhà báo cũng bình đẳng như những công dân khác, không thể nhân danh tác nghiệp để thực hiện những hành vi mà một công dân không được phép làm. Dù khó khăn vẫn phải tìm tòi những phương án tác nghiệp an toàn, hiệu quả và đúng pháp luật.

Ảnh: nhà báo Nguyễn Đức Hiển (áo trắng, phải) trong vai đối tượng bị thu gom vào trại xã hội để viết phóng sự “Tận đáy xã hội”
Nguyễn Phan Khiêm – Thư ký tòa soạn báo Công lý: “Nhập cuộc” khác với “gài bẫy”
Cách đây không lâu, có một cô phóng viên trong vai người bị hại đã “gài” được một thẩm phán cấp tỉnh. Tại quán cà phê, viên thẩm phán nhận 1 triệu đồng và thoả thuận sẽ lấy 10% trị giá số tài sản đòi được với đương sự (mà cô nhà báo này thủ vai). Sau đó, anh thẩm phán bị bắt rồi phạt tù vì tội nhận hối lộ và ra bản án trái pháp luật. Đó là một vụ tác nghiệp báo chí “thành công” nhưng nhìn ở góc độ pháp luật và đạo đức nghề nghiệp, đúng là có nhiều vấn đề phải bàn. Đóng vai kiểu này là phương thức tác nghiệp chưa có quy định cụ thể thuộc những việc phóng viên được làm hay những việc không được làm.
Nhìn ở góc độ pháp luật, những đối tượng bị phóng viên gài bẫy sẽ đối mặt với những rủi ro rất nghiêm trọng vì chưa cần nhận, chỉ cần hứa hẹn, thoả thuận để làm một việc có lợi cho đương sự, hay người mà đương sự quan tâm, ngay cả trường hợp việc đó đúng pháp luật thì cũng đã thoả mãn dấu hiệu khách quan của tội nhận hối lộ.
Về phía phóng viên, chưa có quy định nào cấm nhưng cũng không có quy định nào cho phép được gài bẫy, lừa đối tượng như vậy cả. Phóng viên đại diện cho tờ báo của mình nên chỉ được phép làm những gì mà pháp luật cho phép.
Tôi cho rằng, chức năng của báo chí là phản ánh, đưa tin. Phóng viên đóng vai phụ xe, đóng vai người nhà đương sự để chứng kiến tận mắt, ghi âm chụp ảnh hành vi của đối tượng để bài báo xác thực hơn, hấp dẫn hơn, có sức thuyết phục là một cách tác nghiệp có thế chấp nhận được, nhưng “nhập cuộc” tới mức tự mình lừa cảnh sát giao thông, lừa thẩm phán để gây ra vụ chung chi, đưa nhận hối lộ thì vượt quá chức năng của một nhà báo. Dù đấu tranh chống tiêu cực nhưng nhà báo vẫn phải sử dụng những phương thức được pháp luật cho phép và không trái đạo đức.
Ở nước ngoài, đã có cơ quan báo chí cấm ghi âm lén, họ coi ghi âm lén cũng là trái đạo đức. Họ yêu cầu phóng viên khi tác nghiệp phải xin ý kiến đương sự về việc ghi âm cuộc nói chuyện. Hay trong nghiệp vụ điều tra ở Việt Nam, dù để đấu tranh với tội phạm, luật cũng cấm dùng những thủ đoạn gian dối như mớm cung, dụ cung, thậm chí cả “đặc tình” để lừa cho đối tượng sơ hở nói ra sự thật.
Đấu tranh chống tiêu cực là việc khó khăn, thậm chí nguy hiểm, vì thế nhà báo rất cần có quy định cụ thể, cái gì được làm, cái gì không được làm để họ yên tâm tác nghiệp.
Tinna Bondestam – chuyên gia báo chí Thụy Điển: “Sử dụng thủ pháp nhập vai là cách điều tra không công bằng”
Khi nhà báo cải trang và đóng vai một người tài xế vi phạm luật giao thông để đưa hối lộ cho cảnh sát, anh ta đã tạo ra một tình huống đẩy đưa người cảnh sát vào hoàn cảnh phạm tội.
Có thể do việc điều tra lấy bằng cớ để chứng minh rằng những cảnh sát giao thông đó tiêu cực quá khó khăn, các tài xế không hợp tác với nhà báo trong việc cung cấp thông tin vì sợ ảnh hưởng tới công việc làm ăn, nhà báo ấy phải chọn giải pháp “đóng vai”. Nhưng dù nhân danh mục đích tích cực thì cách đóng vai này vẫn không được chấp nhận.
Ở Thụy Điển, các nhà báo rất ít dùng phương pháp nhập vai, trừ trường hợp không còn phương án nào để thực hiện điều tra, nhưng nội dung thông tin ghi nhận từ việc nhập vai này chúng tôi dùng như một thứ chứng cứ chứ rất ít khi công khai trên mặt báo. Và tất nhiên, chúng tôi cũng không thể chấp nhận nhập vai để cài bẫy, để đạo diễn một vở kịch, để tạo ra miếng mồi cho con mồi vào tròng.
Với việc nhập vai, nhà báo đã vô tình tác động chủ quan vào sự kiện khách quan nên việc phản ánh không thể trung thực. Trong rất nhiều trường hợp, sử dụng thủ pháp nhập vai là cách điều tra không công bằng. Bài báo viết về cảnh sát giao thông nhận hối lộ ấy có khi làm bạn đọc quay lại phản ứng với phóng viên, có khi bạn đọc lại thông cảm cho “nạn nhân”. Và nếu có nhiều bài báo dưới hình thức “nhập vai” thiếu công bằng như thế, độc giả sẽ nghi ngờ các thông tin khác của tờ báo.
(Bài đã đăng trên tạp chí Nghề Báo tháng 8.2009)
Filed under: CHUYỆN NGHỀ | Leave a Comment »